Q's
Now Playing Tracks

Q's

dendang-coffee:
“Cuối cùng thì tớ cũng hiểu vì sao bản thân mình lại thích những khoảng trời chỉ có riêng một mình mình đến vậy. Đó chính là tự do, tự tại, không phải phiền đến ai, cũng sẽ không mang nợ ai.
Tớ thích cách mình tự đi trên mọi con...
Zoom Info
Camera
Fujifilm SP-3000

dendang-coffee:

Cuối cùng thì tớ cũng hiểu vì sao bản thân mình lại thích những khoảng trời chỉ có riêng một mình mình đến vậy. Đó chính là tự do, tự tại, không phải phiền đến ai, cũng sẽ không mang nợ ai.

Tớ thích cách mình tự đi trên mọi con đường, như cái cách tớ học cách trưởng thành và lớn lên và không chờ đợi sự giúp đỡ của ai cả. Nếu muốn là sự quan tâm, tớ chỉ muốn mọi người hãy luôn dõi theo mình từ đằng sau, đừng dắt tay mình làm tất cả. Cuộc đời tớ sẽ vô nghĩa lắm.

[Tú của tháng 4 năm 2018.]

dendang-coffee:

king-kong-barbie:

image

Originally posted by akuraya

“Thực ra mỗi chúng mình đều biết cách dừng lại cho những câu chuyện không thể tiếp tục nữa. Thế nhưng quan trọng là bản thân có muốn kết thúc nó hay không mà thôi.”

- Nhã Tú

Một sáng tỉnh dậy, em cảm thấy nỗi đau chảy nhẹ nhàng trong lòng, đủ để cảm nhận được, ý nghĩa của những điều mình đã làm.

Chẳng thể nói ra, càng chẳng thể tự giải thoát.

blogtuongvybefree:

Có hai người rất yêu nhau,
Tình qua năm tháng đậm sâu, tròn đầy.
Nhưng giông tố đến một ngày,
Hờn ghen, cáu giận bủa vây đường về.


Trăm ngàn nỗi nhớ tái tê
Vô vàn hứa hẹn, ước thề hiện lên.
Đôi lần muốn trở về bên…
Nhưng kiêu hãnh quá nên quên làm lành.


Trời thì trời vẫn trong xanh,
Gió mây thì vẫn an lành bên nhau.
Còn từ đó trở về sau
Họ không còn nói với nhau thêm gì…

─ Du Phong

ngucnho:

Gửi người từng đi cùng chúng ta qua những tháng năm đẹp nhất ❤️

1. Rất nhiều năm sau khi hai chúng ta đều đã sống yên bình, bỗng một ngày ngồi trên xe bus đi qua một góc phố tấp nập và chợt trông thấy anh, có lẽ em sẽ rất muốn bảo người tài xế dừng xe lại, muốn đập vỡ ô cửa để được anh chú ý, muốn lập tức nhảy xuống khỏi xe, chạy thật nhanh, gọi anh thật lớn, phá bỏ hết những gì ngăn cách giữa chúng ta… Nhưng rồi thì em cũng chỉ có thể run run đặt tay lên lớp kính, ngồi yên ở đó và không ngừng tưởng tượng, lặng lẽ nhìn anh xa dần, xa dần… Bởi lúc ấy em đã biết, em chỉ có thể cùng anh đi một đoạn đường này thôi.

2. Đến lúc em phải làm một người lớn chín chắn điềm đạm rồi. Không được hành động cảm tính, không được len lén nhớ thương, không được ngoảnh đầu nhìn lại. Sống cuộc đời của em đi thôi. Nghe lời anh, không phải mọi chú cá đều mãi bơi trong cùng một khoảng biển. Chia ly là chuyện thường tình, rồi một ngày, những người em từng thương mến cũng sẽ rời khỏi khoảng biển của riêng em.

3. Có đôi khi tớ nghĩ, nếu có thể gặp cậu vào lúc cậu đã trưởng thành, hoặc sắp kết hôn, vậy thì tốt biết mấy. Thế nhưng ông trời lại cứ khiến tớ gặp cậu vào những năm mười mấy tuổi. Giữa quãng lưng chừng tuổi trẻ ấy, tớ có thể trở thành người cậu thích, nhưng không thể là người cùng cậu đi đến cuối cuộc đời. Lời hứa hẹn của tuổi mười mấy chẳng hề nông cạn qua quýt, chỉ là chúng mình không đủ sức thực hiện. Những năm tháng ấy, quá khứ không nhiều dấu ấn, tương lai phía trước mịt mờ, vậy mà lại khiến tớ cả đời này không thể nào quên.

4. Nói sao nhỉ? Có lẽ là rất nuối tiếc. Tình cảm dành cho em giống như trò cầu trượt, mỗi ngày lại trượt xuống một chút, trượt xuống một chút. Anh ngồi ở điểm dưới cùng, biết khó có thể quay đầu. Là không có sức để quay về, cũng không muốn lặp lại quá trình đứng lên phủi bụi bặm trên thân thể rồi loạng choạng xông vào giữa biển người mênh mông nữa. Thời gian rất dứt khoát, chúng mình đều lương thiện, hẳn có thể sống cuộc đời tốt đẹp của riêng nhau. Và nếu được một lần nữa gặp lại em, anh tin mình vẫn sẽ mỉm cười.

5. Nhiều lúc em nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ anh rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời anh từng nói với em. Em biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Em nhớ anh, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật.

6. Trưởng thành nghĩa là ngày càng chạm được đến bản chất vốn có của mình, cũng có thể quen dần với nỗi cô đơn, mất mát và thất bại, rồi chấp nhận và đối mặt với chúng. Ai cũng có những lúc suy sụp, nhưng đừng để nó ảnh hưởng đến em là được. Cần phải trở thành một con người mà chính em yêu thích, rồi gặp ai đó không cần em phải gắng sức thay đổi để lấy lòng họ.

7. Thực ra trong tim chúng ta đều có một người không thể nào quên được. Em sẽ nhớ người ấy vào lúc rảnh rỗi, vào lúc ăn cơm, hay là khi đang đi dạo trên đường, hoặc trong lúc đang nghe một bài hát. Rồi sau đó em dần phát hiện ra, dẫu người ấy có ở bên hay không, cuộc sống của em cũng không thay đổi. Em vẫn ăn uống, vẫn ngủ, vẫn chơi, vẫn kết thêm bạn bè… Đến khi ấy em sẽ hiểu, có những người cả đời này em không quên nổi, nhưng họ cũng chẳng thể làm ảnh hưởng đến cuộc sống của em.

8. Đến ngã rẽ là mỗi người đi một ngả. Lúc chia tay cố nhìn nhau thêm chút nữa, để quay đầu rồi sẽ không ngoảnh lại. Không phải vì anh cứng rắn dứt khoát gì, mà bởi anh biết chỉ cần quay lại, trông thấy khuôn mặt quen thuộc của em, anh sẽ luyến tiếc. Nhưng chúng ta không thể đứng mãi một chỗ. Trái đất tròn, còn đường thì thẳng. Nếu sau này được gặp lại, hãy để đôi bên đều có thể vui vẻ mỉm cười. Anh chỉ mong trong những năm tháng tương lai còn chưa nhìn thấy được, hai đứa mình đều có thể hạnh phúc yên vui.

9. Tớ nghĩ ai rồi cũng sẽ gặp một người giống như tớ từng gặp cậu. Người ấy không phù hợp với điều kiện chọn bạn đời của cậu, nhưng cậu vẫn cứ thích, dù người ấy mang cho cậu những tổn thương, dù khi ở bên nhau cả hai luôn lo lắng, rồi ngay đến chính cậu cũng chẳng giống cậu bình thường nữa… Nhưng rất lâu sau khi nhắc đến người ấy trước mặt một ai đó, cậu sẽ chỉ nhớ tới những điều tốt đẹp. Trong những năm tháng ngây thơ chưa trưởng thành của tớ có một người như cậu, khiến cuộc sống tẻ nhạt lúc ấy có thêm bao sắc màu, tự đáy lòng, tớ rất cảm ơn.

10. Bạn gái của anh bây giờ nói rằng cô ấy ngưỡng mộ em, ngưỡng mộ cô gái đã cùng anh bước qua thời thanh xuân đẹp nhất, cô gái anh giữ mãi ở một góc rất sâu trong trái tim mình. Nhưng thực ra em mới là người nên ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ cô ấy - người có thể đi bên anh suốt quãng đời còn lại.

• Douban/ Thu Ngân (Cìu) dịch​

Có bao giờ em thấy thanh thản hoàn toàn khi ở bên cạnh một ai đó không? Tức là những điều khác thật ra cũng chẳng còn quan trọng nữa. Quán cà phê ồn ào và xấu xí, trời nắng hay mưa, đi bộ hay đi xe, bên hồ nước hay trên rừng, thế nào cũng được. Em có thể im lặng cả ngày dài, và người ấy vẫn nghe được.

Nếu có lúc nào em đã cảm thấy như thế, thì đừng bao giờ rời xa người đó, vì bất kỳ lý do gì. Đừng rời xa - có nghĩa là đừng quên lãng, đừng phai nhạt, có mặt khi cần, và chờ đợi nếu phải thế.

Nguyễn Thiên Ngân (via m-e-o-w-thedreamer)
Có những ngày mà cả thế giới chỉ muốn chống lại bạn.
Cũng có những ngày mà sẽ bận bù đầu từ lúc tờ mờ sáng đến tận tối khuya.
Và hôm nay là ngày như thế. Quá mệt mỏi bởi combo 2 thứ trên cộng lại, thêm là không biết chia sẻ cùng ai, sẻ chia kiểu gì. Lại cất giấu gói ghém mọi sự mỏi mệt này lại, tự chịu rồi tự đứng lên.
Sáng mai lại là một ngày mới mà!
Thật sự đầu hàng Tết rồi Tết àh Tết ơi. 2h sáng ngày mồng một mà còn chưa tắm gội gì hết trơn chóng mặt hoa mắt on period mụn tùm lum nóng tính đau bụng nchung combo siêu tuyệt vời chưa kể nghe tin bạn người thương về VN ăn Tết rồi đi theo ty rồi thì thật sự am phai thật đấy kiểu oke câm cmn nín đây. Lại còn được bonus thêm đủ thứ hầm bà lằng nữa tuyệt lắm các anh zai làm ơn tránh xa em zùm đừng tán kiểu sến sẩm cũng đừng cứ hihi mãi có được không buông đôi tay nhau ra đi các anh!!!!!
Tôi bỗng tự hỏi là, người thân ruột thịt trong gia đình còn không hiểu và đổ oan cho mình, thì còn gì là nơi chốn của mình nữa?
Họ sinh và đẻ ra tôi, họ chăm bẵm tôi từ thuở bé xíu, tôi cứ nghĩ là tính cách tôi họ đã hiểu rất rõ, vậy mà chỉ là chuyện...
Zoom Info
Camera
iPhone 6
ISO
32
Aperture
f/2.2
Exposure
1/384th
Focal Length
4mm

Tôi bỗng tự hỏi là, người thân ruột thịt trong gia đình còn không hiểu và đổ oan cho mình, thì còn gì là nơi chốn của mình nữa?
Họ sinh và đẻ ra tôi, họ chăm bẵm tôi từ thuở bé xíu, tôi cứ nghĩ là tính cách tôi họ đã hiểu rất rõ, vậy mà chỉ là chuyện chẳng vào đâu, họ sẵn sàng bảo tôi là không có quyền mở mồm ra nói, ngay từ đầu, người sai đã là tôi rồi, dù thế nào tôi cũng không đúng, còn phải làm gương cho các em nữa. Vậy thì làm ơn hãy cho tôi 1 lời giải thích, rằng tôi sai ở đâu chứ đừng có chỉ trích sai rồi sai rồi có được không? Những lúc thế này thì thèm về Hà Nội lắm. Nhưng Hà Nội thì không có nhà. Rốt cuộc thì chẳng nơi đâu là nhà cả, có phải không?

To Tumblr, Love Pixel Union